Đối tác chính Viettemobile.Com

Số lần xem từ 10.01.2014

Được tạo bởi Blogger.

Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

Đạo diễn Dũng "Khùng" Việt Nam idol - giám khảo không phải chỉ để chấm điểm

Posted by Unknown at 23:49 0 Comments
Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng chia sẻ những suy nghĩ về cách sống và làm việc của mình

- Nếu chỉ nhìn sẽ rất khó đoán anh đang nghĩ gì và có cảm xúc thế nào, đến khi nói ra thì toàn ngược với những gì người khác nghĩ. Tính cách anh vốn vậy hay anh cố tình làm ra vẻ khác người?

- Thật ra đó là do thói quen. Trước bất kỳ sự việc nào, tôi thích cách giải thích đời thường hơn là nói chuyện khô cứng về chuyên môn. Ví dụ, khi chia sẻ về âm nhạc với một vận động viên thể thao, phải có cái gì đó kết nối để họ dễ hiểu. Tôi nghĩ, khi tôi nói chuyện kiểu như vậy người ta thấy thú vị hơn là trả lời thẳng vào vấn đề. 

Không phải lúc nào tôi cũng nghĩ ra ngay những điều cần nói, mà đôi khi cũng phải tính toán và có phương án dự phòng. Chẳng hạn, lúc ngồi "ghế nóng" Vietnam Idol, tôi nghĩ gì sẽ nói nấy, nhưng bí quá thì phải chọn câu mình đã nghĩ sẵn.




Ca sĩ Mỹ Tâm và đạo điễn Nguyễn Quang Dũng được yêu mến khi ngồi ghế ban giám khảo

Ở cuộc thi này tôi được giao nhiệm vụ là người giữ thời lượng sóng truyền hình ổn định. Do đó, tôi phải tập trung nghe hai giám khảo kia nói gì để còn điều chỉnh phần chia sẻ của mình dài hay ngắn. Hoặc nếu tình thế đang căng thẳng quá thì tôi phải tìm cách làm cho nó nhẹ bớt. Theo tôi, giám khảo là nhân tố làm cho chương trình hấp dẫn hơn, chứ không phải chỉ ngồi đó để chấm điểm. 


Đạo diễn Dũng Khùng cho rằng giám khảo không phải chỉ để chấm điểm

- Không ít giám khảo là nghệ sĩ bị khán giả "ném đá" vì lỡ miệng trên truyền hình. Anh bị tác động ra sao trước ý kiến của dư luận?

- Thật ra tôi cũng ít bị lỡ miệng, gần như không có. Những gì tôi nói ra thì đều biết chắc chắn ngày hôm sau người ta sẽ bàn tán thế nào. Bởi, trước khi phát biểu tôi đã ước lượng được phản ứng của khán giả và tôi biết mình nói với mục đích gì. Vì vậy tôi không bị sốc. Tôi vẫn thường đọc những bình luận về phim của tôi hoặc về việc tôi làm giám khảo, song không quá hoang mang hoặc tức tối. Tất nhiên là lúc mới đọc cũng hơi "choáng", nhưng may là tôi không bị nó ám ảnh nhiều, chỉ khoảng một buổi là hết. Nói chung, một khi tôi đã suy nghĩ kỹ để nói ra thì tôi sẽ không ngại dư luận.

Hơn nữa, tôi không phải một nghệ sĩ biểu diễn nên không sợ mất hình tượng. Sự nổi tiếng của tôi với khán giả không ảnh hưởng nhiều đến nghề nghiệp hay công việc mà tôi đang làm. Điều đó không có nghĩa mình có thể nói sai sự thật hoặc nói những gì không đúng, mà phải biết tiết chế dựa trên tiêu chí mà ban tổ chức đưa ra. Tôi xác định rất rõ ràng, nếu làm giám khảo Vietnam Idol thì tôi nhận xét thẳng thắn với thí sinh vì họ đi thi là để sau này theo nghề đó. Còn khi ngồi "ghế nóng" Bước nhảy hoàn vũ thì tôi lại ở tư thế khác. Các thí sinh tham gia cuộc thi này cho vui rồi sau đó trở lại với nghề chính của họ, chứ không phải "sống chết" với khiêu vũ. Vì thế, tôi cũng phải chọn lựa mức độ nói vừa phải. 

- Anh thường công khai đứng ra bảo vệ đồng nghiệp trên trang cá nhân hay trên báo chí. Người ta cho là anh khôn khéo, anh nghĩ sao?

- Tôi có một số nguyên tắc riêng trong quan hệ bạn bè, đồng nghiệp. Với những người không thân, nếu họ gặp vấn đề thì tôi cũng sẽ bảo vệ. Tôi hay nói với các bạn trẻ, lúc họ đang ở đỉnh cao, xung quanh có khán giả, truyền thông ủng hộ, nhưng hãy nhớ ngày đầu tiên mình được đi làm là nhờ đồng nghiệp. Sau này, khi không còn ở đỉnh cao, mình có được đi làm nữa hay không cũng là do đồng nghiệp. 

Nếu ai đã đọc những bài phỏng vấn của tôi, sẽ thấy tôi chưa bao giờ đụng chạm đến đồng nghiệp. Tôi quan niệm, nếu không nói được gì hay ho thì tốt nhất đừng nói. Bạn có thể mất khán giả, mất sự quan tâm của báo chí, nhưng đồng nghiệp là những người sẽ làm việc với bạn suốt đời. Đó là lý do lúc nào tôi cũng đứng về phía họ. 

- Thế còn với bạn bè thì sao?

- Ngoài công việc, tôi dành khá nhiều thời gian cho bạn bè. Tôi chơi nhiều hơn làm vì nghĩ cuộc sống phải thoải mái, làm gì thấy thích thì mới làm. Tôi có đông bạn bè nhưng không giao du nhiều với giới showbiz, chỉ ai từng làm việc chung tôi mới có số điện thoại.

Ví dụ, tôi và Vũ Ngọc Đãng chơi với nhau gần 20 năm nay. Chúng tôi có nhiều cái khác nhau, nhưng chính vì vậy lại dễ chia sẻ. Đãng là người yêu, ghét rõ ràng, không thích là phải thể hiện ra, còn tôi thì ngược lại. Tôi khá đằm tính, rất ít cáu gắt nên trông "nguy hiểm" hơn Đãng. Tôi nghĩ, hai người chơi được với nhau không phải vì người kia quá tốt, mà có những cái tật của họ mình chịu được, bởi có những người cá tính rất hay thì mình lại không thích. 

Đối với tôi, đã không thích ai thì không nhắc đến. Nghe ai nói đến người mình không ưa thì chỉ 1-2 câu là gạt đi, lảng sang chuyện khác. Tôi cũng không quá trăn trở hay phải chứng mình mình đúng hay sai, chỉ cần trong tâm mình biết là được.

Share This Post

Get Updates

Subscribe to our Mailing List. We'll never share your Email address.

0 nhận xét:

Latest News

Tình yêu - Giới tính

Tình yêu - Giới tính

Blogroll

Recent Articles

Labels

Blogroll

Recent News

back to top